Ngũ Luân Là Gì

     

Ngũ luân là khái niệm được đề cập cho trong bốn tưởng Nho gia. Ngũ luân là 5 quan hệ chính trong làng hội phong kiến do Đổng Trọng Thư sáng lập nên bao hàm : 1. Quần - thần : Vua - tôi2. Phụ - Tử : phụ thân - bé 3. Phu - Phụ : vợ - chồng4. Huynh - Đệ : Anh - em5. Bằng - Hữu : bạn bè.

Bạn vẫn xem: Ngũ luân là gì




Bạn đang xem: Ngũ luân là gì

*



Xem thêm: Vch Là Viết Tắt Của Từ Gì - Vc, Vcc Và Vch Là Gì Trên Facebook

*



Xem thêm: Sinh 1970 Mệnh Gì - 1970 Mệnh Gì Và Phong Thủy Hợp Mệnh Tuổi 1970

bạn đang xem văn bản tài liệu Khái niệm Ngũ luân vào Nho gia, để cài tài liệu về máy bạn click vào nút tải về ở trênMỞ BÀINgũ luân là tư tưởng được đề cập mang lại trong tư tưởng Nho gia. Ngũ luân là 5 mối quan hệ chính trong thôn hội phong kiến vị Đổng Trọng Thư sáng lập nên bao hàm : Quần - thần : Vua - tôiPhụ - Tử : phụ thân - nhỏ Phu - Phụ : bà xã - chồngHuynh - Đệ : Anh - emBằng - Hữu : bạn bè.Xã hội phong kiến là một trong xã hội khép kín, với con người vị ràng buộc chặt chẽ trong các mối quan hệ này với tồn tại khôn cùng ít các mối quan hệ khác ngoại trừ năm quan hệ này. Mặc dù trong mỗi mối quan hệ trên gồm sự phép tắc bổn phận và trách nhiệm chặt chẽ gây đến con bạn một tình trạng ngột ngạt, thiếu trí tuệ sáng tạo nhưng về mặt đạo đức chúng mang một ý nghĩa to phệ và trở thành nền tảng gốc rễ đạo đức đến nhiều dân tộc ở Châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản, nước hàn và Việt Nam.Do giới hạn của vấn đề tương đối rộng, sống đây, em chỉ xin trình bày những hiểu biết của bản thân thông qua những tác phẩm văn học tập dân gian và văn minh kinh điển, những câu ca dạo tục ngữ, các bài hơ cổ điển, hiện nay đại để gia công sáng tỏ một quý giá nhân văn trong quan hệ thứ năm là tình bởi hữu.Với những dân tộc phương Đông nói chung, cùng với người nước ta nói riêng rẽ tình bằng hữu là tình cảm được trân tọng, gìn giữ, thay đổi một truyền thống tốt đẹp cấn thiết được bảo giữ qua thời gian. Người nước ta ngay tự xa xưa đã bao gồm câu ca dao phương ngôn về vấn đề này.“Một con ngựa chiến đau cả tàu không nạp năng lượng cỏ”.hay “Học thầy không tày học tập bạn”.Trong đối xử với các bạn bè, người china lại chú trọng cho hai đức quan trọng nhất là tín và nghĩa “Tín” được hiểu là niềm tin, là sự việc thành thực với nhau. Một lời hứa với bằng hữu phải được xem như “Nhất ngôn cửu đỉnh - Tứ mã nan truy” (nghĩa là “một lời nặng trĩu tựa 9 dòng đỉnh nghìn cân - tứ con chiến mã cũng khó lòng theo kịp”).Trong sách cổ học tập Tinh Hoa bởi vì Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc với Tử An, trần Lê Nhân biên soạn có rất nhiều câu truyện về chữ “tín” của ngưởi Trung Quốc.Cái đỉnhNước Lỗ có một chiếc đỉnh khôn cùng quý. Nước Tề bắt đề nghị đem dưng Vua Lỗ tiếc lắm, đến làm một cái đỉnh giả gửi sang.Vua Tề bảo “Phải gồm Nhạc chủ yếu Tử lấy đỉnh sang, thì ta mới tin”.Vua Lỗ cho hotline Nhạc chủ yếu Tử đến, bảo đi. Nhạc thiết yếu Tử hỏi “Sao không đưa mẫu đỉnh thiệt ?” Vua Lỗ nói “Ta quý mẫu đỉnh ấy lắm”.Nhạc chủ yếu Tử thưa : “Nhà vua quý mẫu đỉnh ấy cố kỉnh nào, thì tôi quí mẫu đức “tín” của mình như thế”. Sau vua Lỗ nên đưa loại đỉnh thật. Nhạc chính Tử bắt đầu chịu đi.Thanh gươmQuý Trát là con vùa Ngô đi du ngoạn các nước, lúc qua nước Từ, vào thăm vua Từ. Vua từ thấy quý Trát gồm thanh gươm báu, mong muốn xin, mà không dám nói. Quý Trát vào bụngcũng định cho, mà không dâng được, bởi cuộc du ngoạn chưa xong. Khi ở nước Tấn về , thì vua Từ đã hết rồi. Quí Trát lần khần làm cầm cố nào, đành nên đem thanh gươm đến treo chỗ gốc cây bên mộ vua Từ, rồi mới về.Sử ký kết .Quý Trát với vua trường đoản cú qua vượt trình chạm mặt gỡ có thể nói rằng là đã trở thành một song bạn, cho dù không nói nhưng mà hai người như đã tất cả giao ước ngầm về chuyện thanh kiếm. Thế mà Quý Trát vẫn không thay đổi lời “giao cầu ngầm” ấy thì thực là người dân có đức “tín” tột đỉnh. Khoác dù hành vi của Quý Trát ở 1 phương diện nào đó tất cả phần rất đoan khi ông treo kiếm trên mộ chúng ta nhưng chân thành và ý nghĩa của câu chuyện về đức “tín” cho biết thêm vô thuộc thấu đáo. Nếu như như vào cuộc đời bạn bè đối đáp với nhau ai cũng có được đức tính do vậy thì trên thế gian này liệu tất cả còn bài toán gì quan trọng làm được. Gặp việc trở ngại gian khổ, mà tín đồ bạn đã nhận được lời giúp mà thao tác làm việc hết sức mang đến cùng thì công việc sớm muộn cũng rất được “xuôi chèo non mái”, “thuận buồm xuôi gió”.Câu chuyện về “cái đỉnh” lại cho ta phát âm sâu hơn cái ý nghĩa sâu sắc của chữ “Tín”. Nhạc thiết yếu tử quý trọng đức “Tín” của chính bản thân mình hơn cả tính mạng, ông dám phòng lệnh vua mang dòng đỉnh thật đi sứ. Điều này cho thấy chữ “Tín” thật xứng đáng quý biết bao. Ai bao gồm nó thì vẫn được đồng đội tin cậy, quý mến và kính trọng. Thậm chí đức Khổng Tử có nói “Nhân vô tín bất lập” tức là con tín đồ ta xuất hiện trong cõi đời này không tồn tại đức tín thì không đứng được nghỉ ngơi đời.Còn vị vua Tấn Văn Công (vị vua đã từng làm cại trị chư hầu thời Chiến Quốc) cũng đã thốt lên rằng : “Tín vi quốc bỏ ra bảo” tức là “Tín” là thiết bị báu của tất cả nước.Nếu như chữ “Tín” là khái niệm rất gần gũi với người vn thì chữ “Nghĩa” lại sở hữu phần không quen hơn. Người việt Nam thỉnh thoảng hiểu đồng điệu hai có mang “Nghĩa” cùng “Tình” thực chất hai khái niệm này có sự khác nhau. “Tình” là hầu hết rung đụng của bàn thân được lặp đi lặp lại nhiều lần trở nên bền vững khi tiếp xúc với những đối tượng người sử dụng có tương quan đến nhu yếu hoặc bộ động cơ của mình. Còn Nghĩa chính là tình cảm nhưng nhấn mạnh vấn đề ở ý nghĩa thuỷ chung, gắn bó trước sau như 1 không lúc nào thay đổi, “Nghĩa” là loại tồn trên còn chắc chắn hơn cả tình “Nghĩa” mới chính là thước đo tình cảm, thước đo đạo đức nghề nghiệp đích thực của một nhỏ người. Bạn nào gồm đạo đức đích thự thì mới có nghĩa, còn phần đông kẻ đạo đức nghề nghiệp giả chăm nói một đằng làm một nẻo thì chẳng thể nào có “Nghĩa” được. Nghĩa là gai dây vô hình níu kéo con fan đi trên tuyến phố vươn tới mẫu chân - thiện - mỹ. đôi khi quan hệ giữa bạn bè với nhau vì xích mích, to tiếng dẫn mang lại mất không ít tình cảm dẫu vậy trong lúc bạn bè nguy cấp, không ít người dân dám quyết tử cả tính mạng vì nghĩa bằng hữu bất chấp khó khăn gian khổ.Biết rõ chữ NghĩaHoa Hâm chạy loạn, thuộc đi với đàn sáu bảy người. Thân đường gặp mặt một fan cũng chạy loạn, đến kêu nài, xin nhập bọn. Bọn chúng lấy làm cho ái ngại, thuận cho. Một mình Hoa Hâm nói :“Không nên, đang cách nguy hiểm, sinh, tử, hoạ phúc tất cả nhau, ta đi từng ấy người tương tự như một bạn vậy. Hiện nay vô cố, thừa nhận một tín đồ lạ, lỡ khi xảy ra việc gì, thì ta có bỏ được người ta không?”.Chúng bất nhận cố nói với Hoa Hàm cho những người kia cùng đi, Hoa Hâm bằng lòng.Người kia đi được một quãng đường, chẳng may sa chân ngã xuống giếng. Cả bầy muốn bỏ mặc để đi mang đến rảnh thân. Một mình Hoa Hâm nói :“Không nên, fan ta thuộc đi với bản thân là người chúng ta mình. Tín đồ ta gặp gỡ sự chẳng may vậy nên mà bản thân bỏ tín đồ ta làm thế nào để cho đành!”.Nói rồi bảo bấy nhiêu người cùng làm việc lại vớt người kia lên. Sau cứu vớt mãi không được, Hoa Hâm lại bảo cần ở lại mai táng chu tất rồi mới đi.Hoa Hâm là người hiểu biết chữ “Nghĩa” rất chính xác chính vì vậy mà ông không tiện lợi kết bạn. Cũng chính vì đã là bằng hữu thì phải sống cho ra nghĩa bạn bè, cùng nhau, góp đỡ, tương trợ nhau thừa qua trở ngại hoạn nạn; chạm chán lúc gian nguy không thể bỏ mặc nhau được. Nghĩa bằng hữu là thứ cao thâm nên càng cấp thiết dễ cho, dấn được. Bởi chữ “Nghĩa” ấy cơ mà Hoa Hâm chuẩn bị vượt qua gần như trở xấu hổ khác tương trợ và an táng cho những người bạn bắt đầu quen.Chữ nghĩa vào tình đồng đội nhiều lúc còn gắn đối với cả tinh thần quốc gia dân tộc như trong câu chuyện tiếp sau đây :Vì nghĩa công, quên thù riêngĐời nhà Đường, quách Tử Nghi ; Lý Quang bật cùng có tác dụng phó tướng của An Tử Thuận. Tính hai bạn vốn ko ưa nhau, đôi khi tuy thuộc đi với nhau một xe, ngồi với nhau một tiệc nhưng mà vẫn như rán địch, không ai đàm luận với ai cả. Sau Tử Nghi được lên có tác dụng tướng cố Tử Thuận. Quang bật sợ Tử Nghi sợ hãi mình, quả cảm mang lại nói rằng :“Thần tôi dù chết cũng cam tâm, tuy thế xin rộng lượng đừng hại đến vợ con tôi là người vô tội”.Tử Nghi thấy nói chạy tức thì lại, cầm tay Quang bật thưa rằng :“Tôi đâu dám mang lòng oán hận riêng nhưng mà nỡ hại ông. Hiện thời trong nước loàn lạc, vua tôi lo với nhục, ko ông thì có lẽ ai gánh nổi câu hỏi thiên hạ…”Nói kết thúc nước đôi mắt ràn rụa, rồi lại lấy phần nhiều điều trung nghĩa khuyên răn, cùng lập tức đựng Quang nhảy lên làm chức tiết độ sứ.Từ đó hai fan tuyệt nhiên không chút nào ghen ghét, ngờ vực nhau, chỉ và một lòng tấn công giặc, yêu dân, giúp vua trị nước.Cái chữ “nghĩa” của Quách Tử Nghi cùng Lý quang bật tôn thờ thực là cao cả. Vì chưng cái nghĩa ấy mà lại hai fan đã san phủ được cả một vực sâu ngăn cách đầy ân oán thù. Từ kẻ thù không nhóm trời thông thường đến biến chuyển một đôi bạn trẻ đồng cam cùng khổ gánh vác vấn đề nước. Đó là hầu hết việc khác người mà ko phải ai ai cũng làm được. Vấn đề làm này cũng cho người đọc thấy rằng trong số những cái nghĩa cũng có thể có cái nghĩa béo và cái nghĩa nhỏ tuổi cho nên những lúc hành xử phải vì nghĩa lớn trước sau new đến loại nghĩa nhỏ.Có những người bạn còn đọc mình rộng chính bạn dạng thân mình. Đó chính là Tri kỷ xuất xắc Tri âm. Tri kỉ là người chúng ta hiểu được tiếng bầy hay giờ đồng hồ lòng của mình bởi vì “đồng thanh thì tương ứng, đồng khí tương cầu”. Ở các tác phẩm văn học truyền thống có lưu lại giữ tương đối nhiều các mẩu truyện nóivề bạn Tri âm, như : Thức Bá Nha và thông thường Tử Kỳ; Kiều cùng Kim Trọng; Trác Văn Quân và tứ Mã Tương Như.Thúc Bá bên và bình thường Tử Kỳ là hai bạn tri âm lắp bó với nhau qua giờ đàn. Bá Nha là con fan tài hoa, tất cả tiếng đàn baybổng huyền diệu, mọi người đều chỉ ra rằng hay dẫu vậy hiếm fan hiểu và chia sẻ được. Bình thường Tử Kỳ tuy nhiên người chần chừ chơi đàn nhưng lại gọi thấu tiếng lũ của Bá Nha. Bá Nha gảy bọn những tiếng rảnh rỗi trong trẻo. Tử Kỳ đọc ngay được đó là tiếng nước suối rì rào. Không có cung lũ nào của Bá Nha nhưng mà Tử Kỳ thiếu hiểu biết được. Điều đó khiến Bá Nha vô cùng trung khu đắc cùng quí trọng Tử Kỳ. Đến lúc Tử Kì ốm chết, Bá Nha hết sức đau xót, đập bầy và thôi ko chơi đàn nữa, vì biết rằng trên trần gian này chẳng còn một chung Tử Kỳ thiết bị hai nào đọc tiếng lũ của mình nữa.Tư Mã Tương Như, một hôm mang đến nhà Trác vương vãi Tôn tham dự tiệc rượu. Chúng ta Trác có phụ nữ là Văn Quân khôn cùng xinh đẹp, lại vừa mới goá chồng. Giữa tiệc toàn cục khách khứa yêu mong Tương Như dạo bước một khúc đàn. Tương Như là một thiên tài âm nhạc xuất chúng, quý ông soạn liền hai khúc, rồi mượn cây ỷ ráng để dạo cốt tỏ tình với Văn Quân. Trác Văn quân cũng là bạn say mê giờ đồng hồ đàn, cảm tiếng bọn của Tương Như mà bỏ nhà theo chàng, khúc đàn tuyệt tác của Tương Như sau đây được gọi là khúc bốn Mã Phượng Cầu.Còn tri kỷ là gì ? trong sách Cổ học Tinh Hoa bao gồm viết.Ở đời mình giao thiệp với tương đối nhiều người, bằng hữu tưởng vô số, nhưng mà hồ dễ đã có được mấy tín đồ thực call là tri kỷ. Tri kỷ là người biết mình nghĩa là đồng thanh, đồng khí, đồng chí, đồng trung tâm với mình, vhơi với mình hết sức thân thiết, bao bọc, bảo vệ cho mình, lúc sống phúc cùng hưởng, hoạ thuộc đau, lúc bị tiêu diệt tưởng chó chết được cùng nhau cũng không hối. Vì thế cổ nhân bao gồm câu “Đắc độc nhất tri kỷ, khả dĩ bất hận”, nghĩa là sống sinh sống trên đời có được một fan tri kỷ thì khi chết không còn gì ân hận nữa.Tri kỷBảo Thúc chết, cai quản Trọng yêu đương tiếc, khóc như mưa, ướt dầm cả vạt áo.Có fan hởi : “Ông với Bảo Thúc không phải là họ hàng thân đam mê gì, cơ mà sao ông yêu quý khóc quá như vậy?” quản Trọng nói “Ngươi không rõ, nhằm ta nói cho mà nghe. Ta lúc nhỏ dại khốn khổ, thường xuyên buôn thông thường với Bảo Thúc, lúc phân tách lãi, bao giờ ta cũng mang phần hơn, mà Bảo Thúc quán triệt ta là tham, biết ta gặp mặt cảnh cùng quẫn bách bất đắc dĩ phải lấy thế. Ta tại vị trí chợ búa thường bị lắm kẻ nạt doạ, Bảo Thúc quán triệt ta là nhát, biết ta bao gồm lượng bao dung. Ta bàn việc với Bảo Thúc, nhiều lúc việc hỏng, Bảo Thúc không cho ta là ngu, biết có những lúc may, lúc rủi ro cho nên quá trình thành tuyệt bại. Ta bố lần ra làm cho quan, bố lần bị bãi, Bảo Thúc quán triệt ta là bất tiếu, biết ta chưa chạm chán thời, chưa kiếm được vua giỏi. Ta ra trận bố lần đánh thua cả ba, Bảo Thúc cấm đoán ta là bất tài, biết ta còn mẹ già bắt buộc phụng dưỡng. Ta nhẫn nhục cúng vua hoàn Công, Bảo Thúc không cho ta là vô sỉ, biết ta không duy trì tiểu tiết, tất cả chí làm ích lợi cho tất cả thiên hạ… hình thành ta là phụ thân mẹ, biết ta là Bảo Thúc. Mà so với người biết mình, mình lấy cả tính mệnh ra hiến còn chưa cho là quá, huống đưa ra thương khóc chũm này đang thấm vào đâu !”.Thiết Uyển.Nghĩa Vợ ông xã được xem như là một tình anh em đặc biệt. Vk chông là người chúng ta trăm năm gắn thêm bó lâu dài hơn cả thời gian sống với phụ huynh vì thế làm thế nào ta có thể không bé trọng người các bạn trăm năm ấy. Lịch sử hào hùng cũng còn chép lại những mẩu truyện cảm động về chung tình vợ chồng gắn bó keo sơn mà lại hữu ích cũng vô cùng.Có câu ngạn ngữ rằng “Đằng sau những thành công xuất sắc của người bọn ông khi nào cũng có bóng dáng của một người phụ nữ”, quả thực ko sai 1 chút nào và sau đó là một mẩu truyện minh hoạ.Tề Khương quá say Khiển Trùng Nhĩ.Thời xuân Thu công tử nước Tấn là Trùng Nhĩ từ khi bị chị em kế là Lệ Cơ đuổi đi, phiêu lưu ở nước ngoài, lấy phụ nữ Tề Khương công chúa nước Tề làm vợ, cuộc sống thường ngày khá ung dung.Cùng sống lưu lại vong với Trùng Nhĩ còn chín vị thần tử không giống trong triểu, ai cũng đều tài năng kinh bang tế thế, luôn luôn mong mỏi đợi ngày phục hưng khu đất nước. Bọn họ sở dĩ phải xa bà xã lìa con, theo xua đuổi triều thần tả hữu cũng không ngoài vấn đề gửi gắm niềm mong muốn vào cánh mày râu “con riêng” Trung Nhĩ này.Thế tuy thế Trùng Nhĩ vẫn sống trên khu đất Tề bảy năm rồi, sớm hôm vợ ông xã hú hí, một điều ái khanh, nhị điều ái khanh, căn bản chẳng còn để chổ chính giữa gì tới sự việc lớn của non nước nữa. Trong số thần tử, một đại thần thương hiệu là Triệu Thôi bao gồm lần đang nói với tất cả người :“Mục đích bọn họ cùng công tử lưu giữ vong quốc tế là mong chờ sự giúp sức của ngoại bang để chấn hứng Tổ quốc nhưng thôi, nhưng mà thấy tình thế hiện nay của nước Tề cực kì nhiễu loạn, họ đang chẳng lo liệu nổi cho mình thì mang đâu lực lượng trợ giúp chúng ta”.Họ hy vọng hỏi ý Trùng Nhĩ, tuy vậy đợi tới mười ngày cũng chưa chạm mặt mặt.Nguỵ Thù không nén nổi nữa nói :Thế này thì còn ra đồ vật gi nữa ?Lúc đầu mọi bạn cho răng công tử là 1 người có chí khí, bắt buộc mới lìa bỏ quê hương đất nước, ko nề hà buồn bã cùng nhau lưu vong. Tuy nhiên ông ta lại ngày ngày kè kè bên vk mới, quên cả đồng đội chúng ta, câu hỏi nước cũng gác bỏ một nơi. Bảy năm trời rồi chẳng tạo nên sự trò trống gì, muốn chạm mặt ông ta, hóng mười ngày vẫn không thấy bóng vía đâu, ráng thì còn nói chi đến việc lớn !.Hồ Yển bèn tiếp lời :- Đây chưa hẳn là vị trí bàn công chuyện, xin mời phần lớn ngươưì hãy theo tôi.Thế là mọi tín đồ kéo nhau ra một nơi ở bên phía ngoài của Đông Thành gọi là “bóng dâu”, sống đó có một sân vườn dâu lớn, cây cao lá rậm tầng thế hệ lớp quan sát không thấy trời. Bọn họ ngồi xúm xít với nhau một chỗ. Triệu Thôi báo cáo hỏi :- hồ nước tiên sinh gồm ý ao ước dạy gì cửa hàng chúng tôi vậy ?Hồ Yển nói :- Công tử có muốn rời nước Tề hay không là việc của ông, tuy thế nên hay là không nên đi khỏi đây lại là vấn đề của bọn chúng ta. Chỉ cần mọi tín đồ cùng nghĩ cách, chuẩn bị hành lý sẵn sàng, đợi công tử ra, sẽ mời ra bên ngoài thành đi săn, bước ra khỏi cổng thành, chúng ta sẽ ép ông ta lên đường. Đến lúc ấy, ông ta vẫn muốn không đi cũng không được. Mọi tín đồ nghĩ xem như thế có được không ?...Kế hoạch ấy được mọi người tán thành, hân hoan ra về và nhận định rằng ở một nơi hoang vắng như vậy chẳng gồm ai biết được. Tuy nhiên lúc họ đang vui mừng buôn dưa lê với nhau đã trở nên mấy cô gái hái dâu núp bên trên cây nghe trộm hết, đàn họ là thị tỳ của Tề Khương bà xã Trùng Nhĩ, hôm ấy vẫn hái dâu bỗng nhiên thấy một đám bạn hội họp gì dưới nơi bắt đầu dâu, bọn họ bèn dừng tay nínthờ nghe lỏm. Đến thời điểm về bọn họ đã có hết chân tơ kẽ tóc đề cập lại cùng với Tề Khương. Tề Khương nghe xong, căn dặn họ :- không được nói nhảm nhí, không làm gì có chuyện đó, cũng không thể xẩy ra chuyện đó được.Nói xong xuôi đem nhốt hết bầy thị tỳ ấy vào một trong những căn phòng kín, nửa tối ngầm sai chân tay giết không còn đi để bịt đầu mối.Sau đó, bèn đem gần như chuyện nói lại hết với Trùng Nhĩ :- những thần tử của chàng hy vọng chàng ra khỏi đây lịch sự nước khác, lúc này họ đang họp bàn ở vườn dâu, để cho đàn thị tỳ hái dâu nghe lòm được, thiếp e chúng nó lỡ mồm hở chuyện gây điều rắc rối, cần đã giết mổ hết đi rồi, nam nhi hãy sớm sẵn sàng để ra đi cùng rất họ.Trùng Nhĩ nghe dứt trừng đôi mắt lên, ngay sau đó lại chau mi thở lâu năm :- Ôi ! làm bạn thì cũng chẳng ngoài câu hỏi mưu cầu thưởng thức hà vớ phải dạt dẹo đây kia làm bỏ ra ? Chuyện đang qua thì nên cứ nhằm nó qua đi có xuất sắc không? hiện thời ta rất ưng ý với cuộc sống đời thường yên ấm này rồi, ta định đã suốt cuộc sống ở đây, không lúc nào nghĩ đến sự việc đi ở đâu khác.Tề Khương nói rất là nghiêm chỉnh và chính đáng.- dân chúng nước Tấn của đại trượng phu đang ước ao mỏi trông đợi nam giới về làm cho chúa. Có lẽ rằng nào vùa tín đồ cũng không muốn làm ? mọt thù của anh em cũng không thích báo? không quan tâm một chút nào đến nỗi đau khổ của muôn dân, đến công dụng của đất nước ?Trùng Nhĩ tức giận nói :- Thôi đủ rồi, đầy đủ rồi, hãy yên ổn đi ! Ta đã ngán nghe đa số lời lẽ đó, chán cả cảnh sống lưu giữ vọng trên đây đó, đây đó là nhà ta, bất kỳ thế như thế nào ta cũng ko đi ngoài đây.Sớm ngày hôm sau, đàn Triệu Thôi mang đến triều con kiến Trùng Nhĩ, mời hắn đi săn. Lúcđó Trùng Nhĩ còn không dậy, nằm mệt mỏi trên giường, nghe thấy đàn kia tới, rất bực bội trong lòng, bèn sai tín đồ trở ra báo lại với họ rằng trong người khó chịu, bắt buộc tiếp loài kiến được.Tề Khương thấy vậy, rủa âm thầm một câu : “Đồ đại lãn” rồi ngầm sai tín đồ tâm phúc mời riêng hồ Yển vào một trong những căn phòng riêng rổi xua tả hữu lui ra, hỏi nhỏ Hồ Yển mang đến có vấn đề gì ?Hồ Yển nói :- Công tử bình thường rất đam mê săn bắn, cách đây không lâu rất ít khi ra ngoài, e rằng xưa nay không đề bạt chân tay, nay mai mất võ nghệ đến nên bầy thần tới dây bao gồm ý hy vọng mời tín đồ đi săn, dường như không gồm ý gì khác đâu ạ !Tề Khương mỉm cười ráng ý nói xa xăm hỏi :- cụ lần này săn bắt thì các ông định mang đến đâu ? Nước Tống nước Tần xuất xắc là nước Sở ?Hồ Yển nghe đến đây thốt nhiên giật mình, ngầm oán thù không phát âm sao mà lại bà ta biết chuyện, dẫu vậy vẫn tạo ra sự vẻ cứng cỏi đáp :- Dạ, thưa săn bắn thì làm gì mà phải ra đi thế ạ ?- Đúng ra, săn bắt thì cũng chẳng đề cập gì xa giỏi gần, vả lại vật dụng săn chưa hẳn là muông thú, gồm khi lại còn săn cả người, đề nghị thế không?Hồ Yển đã cảm nhận thấy trong tiếng nói đó có ý sợi góc, bất giác ko mở được miệng ra nữa, cấp cúi gằm mặt, ngước góc nhìn trộm Tề Khương.Tề Khương bèn thực thả trở về hỏi :- Thôi thì tôi nói cho mà nghe, tôi đang hiểu được mục đích các người lúc tới đây rồi, mượn cớ là đi săn, để trước tiên là săn được công tử, rồi ép bạn lên con đường xa chạy cao bay, đúng vậy không ?- Dạ mẫu đó … hồ nước Yển bắt đầu run sợ, lo lắng không biết làm gì.- Điều kia ta biết hết, dẫu vậy xin lão tiên sinh chớ nên lo sợ. Tề Khường bỗng mạnh dạn nói :- Ta biết siêu rõ, chúng thần một dạ trung thành hết mức, làm do vậy hoàn thàn là do tiền đồ của công tử, vày muôn dân nước Tấn, Tối trong ngày hôm qua ta cũng đã có lần khuyền nhủ mấy lần. Tuy vậy công tử nhất định không thức giấc ngộ, nói đi nói theo rằng chết cũng không bong khỏi đây.Lúc này hồ nước Yển bắt đầu thấy lặng tậ, nói :- Thật nặng nề mà được bạn thấm sâu đại nghĩa như phu nhân đây!- tuy vậy có điều … Tề Khương nói tiếp.- Ta sau trước gì cũng sẽ đưa công tử đi, nắm này nhé, về tối nay ta đang tìm giải pháp cho công tử uống say, để chúng thần cả đêm đưa công tử đi, lão tiên sinh xem cố gắng nào ? đạt được không ?- Được thì hẳn là được, cầm cố nhưng, phu nhân…- những ngươi chưa phải lo mang lại ta. Những ngươi đã do công tử xa vợ lìa nhỏ lưu lạc nước ngoài, lẽ nào mà lại tôi cần yếu chịu khổ vì chồng một chút hay sao ? Công tử là tín đồ nước Tấn, là nằm trong về muôn dân nước Tấn. Ta có tác dụng sao rất có thể tự tư như vậy, để cho bao nhiêu người như thế bị thất vọng.- Phu nhân ! Người.- Thôi hãy mau chóng về sẵn sàng đi, còn chứ thày thày, bà bà mãi làm quái gì ?Hồ Yển cáo lui lui ra, chớp nhoáng đi thôngbáo cho mọi bạn chia nhau chuẩn bị mọi thứ, nhất nhấ bố trí đâu vào đấy. Bọn Triệu Thôi bí mật ra không tính thành đợi sẵn ở đấy. Hồ, Nguỵ hai tín đồ đưa xe chờ sẵn khu vực cổng thành đón tin của Tề Khương. Tối hôm ấy, Tề Khương bày tiệc linh đình, vợ chồng cùng dự . Trùng Nhĩ hỏi vậy là có ý gì, Tề Khương nói :- Thiếp biết công tử sắp đi dạo xa, bày tiệc nhằm tiễn chàng.- Ta nói cùng với ái khánh điều đó bao giờ ?Trùng Nhĩ tỏ ra giá buốt lùng, tiếp :- Ôi dào, tín đồ ta sống ở trên đời cũng chẳng qua là mấy chục năm chứ mấy, tại đây sống được thì thôi, hà vớ phải dành hết thời gian khắp khu vực phiêu bạt.- Khốn nhưng những thần tử của chàng mong mỏi ra đi, lẽ nào phái mạnh không ưng thuận ? Tề Khương thẽ thọt hỏi thêm.Trùng Nhĩ thời gian đó hốt nhiên thay sắc mặt, chén bát rượu sẽ uống tự dưng dưng, nét phương diện sa sầm, lặng quan sát vào không gian chẳng thèm nói một lời. Một thời gian sau, Tề khương vừa mỉm cười vừa hỏi ?- có thực đấng mày râu không chấp nhận xa thiếp hay là không ? đấng mày râu không lừa dối thiếp chứ ?- Ai lừa dối khanh làm những gì ? Đại trượng phu vẫn nói ko đi là ko đi, đem dao kề cổ cũng ko đi - Trùng Nhĩ ngửng đầu, gạt tay một chiếc trong không khí, làm nên dáng khí phách của bậc đại trượng phu !- Ái dà ! lòng dạ thiếp hiện nay mới thực thà trở lại đây ! Tề Khương bỗng dưng cười ré lên, vấp ngã vào lòng ông chồng rồi nũng nịu :- Thiếp núm ý thăm dò đại trượng phu vậy. Cả mấy lão già kìa cũng thế, họ lại muốn